Sinh viên đại học khai phóng tại Việt Nam nói gì?

Có thể cụm từ "đại học khai phóng" vẫn còn cho chúng ta cảm giác về một loại trường học chỉ tồn tại ở nơi nào khác ngoài Việt Nam. Bài viết này gửi đến bạn đọc tiếng nói của 03 sinh viên theo học một trường đại học khai phóng tại nước ta - Đại học Fulbright Việt Nam (FUV).


Khuôn khổ 03 góc nhìn này có thể chỉ gói gọn phản ánh về 01 ví dụ - do đó không có tính khái quát hay đại diện cho tất cả các đại học khai phóng tại Việt Nam, nhưng hoàn toàn có thể nhận vai trò là một xuất phát điểm để bạn đọc hình dung rõ hơn về đại học khai phóng tại nước ta qua lăng kính của chính người trong cuộc - những sinh viên đang theo học tại đấy.



Liberal Arts: Nhà là nơi trái tim ở đó.

‘‘Tôn sư trọng đạo" - nét văn hóa đẹp ở học đường Việt Nam - đôi khi khiến học sinh ngần ngại thể hiện ý kiến, dẫn đến khoảng cách giữa thầy và trò. Nhưng, ở Fulbright - môi trường giáo dục khai phóng đầu tiên tại Việt Nam, mối liên kết giữa giảng viên và sinh viên luôn rất chặt chẽ. Sự gần gũi này đến từ việc quan điểm của sinh viên luôn được giảng viên trân trọng và lắng nghe.

Ở Fulbright, các giảng viên khuyến khích sinh viên đưa ra và bảo vệ quan điểm. Theo họ, không có quan điểm sai và mỗi ý tưởng của sinh viên đều đáng được ghi nhận. Những câu nói đầy chân thành như: ‘‘That’s a great idea’’ hoặc ‘‘Please share’’ khiến chúng tôi biết suy nghĩ của mình được đón nhận, từ đó mạnh dạn chia sẻ nhiều hơn. Thậm chí, họ còn giục sinh viên ‘‘cãi’’ lại quan điểm họ đưa ra. Các cuộc tranh luận sôi nổi giữa giáo viên và sinh viên là đặc sản của khóa học Rhetoric (Tranh biện). Việc gửi góp ý về các tiết học của giảng viên đã chẳng còn là điều xa lạ. Cô Pam sẵn sàng gián đoạn tiến trình khóa học hè Bridge để dành một ngày riêng cho các sinh viên chia sẻ cảm nhận của mình và điều các bạn thực sự muốn làm tiếp theo.

Sự tương tác giữa thầy trò không chỉ gói gọn trong giờ học. Rất dễ bắt gặp những cuộc trò chuyện thân thiết giữa giáo viên và sinh viên ở Fulbright. Giảng viên sẽ không bao giờ lướt qua bạn mà không gửi lại những lời hỏi thăm, hết sức bâng quơ nhưng lại giúp sinh viên cảm thấy gắn kết với thầy cô hơn bao giờ hết.


Không chỉ thế, giảng viên Fulbright thường chủ động đề nghị giúp đỡ sinh viên. Mỗi giảng viên sẽ là cố vấn cho một nhóm sinh viên từ 3 tới 4 người. Hàng tuần hoặc hàng tháng, cố vấn sẽ sắp xếp những cuộc hẹn với sinh viên để hỏi thăm tình hình học tập, các dự án và sức khỏe tâm lý của sinh viên. Khi các bạn ‘‘tắc tị’’ với định hướng nghề nghiệp hoặc gặp áp lực về tinh thần, họ luôn đưa ra những lời khuyên chân thành và thiết thực. Thú vị nhất là đôi khi hết sức ngẫu hứng, những cuộc ‘‘tám chuyện’’ quanh bàn trà sữa bắt đầu từ việc cố vấn tình cờ bắt gặp các bạn sinh viên đâu đó quanh trường và hỏi:

Thầy căng thẳng quá, đi trà sữa không?

‘‘Trường học là ngôi nhà thứ hai của em’’ là câu văn ‘‘ruột’’ của tôi khi kể về trường học. Nhưng có lẽ, chỉ đến khi bước vào cánh cửa Fulbright, nó mới trở thành một câu văn có hồn. Với tôi, Fulbright thật sự là ngôi nhà thứ hai bởi tôi đã tìm thấy những người bạn đồng hành đáng tin cậy và ấm áp nhất ở nơi đây: các giảng viên của mình.


Tác giả: Đan Tâm

Biết (Know) - Làm (Do) - Ý thức (Be)