Có cách nào để nâng đỡ ai đó?

Khi con cái và người thương yêu vừa khóc vừa kể với ta về chuyện gì đó, ta phản ứng thế nào?


Thử cùng tưởng tượng 03 tình huống sau.

Tình huống 1:


Con ta 6 tuổi và ta dẫn con đi nhổ răng. Trong phòng chờ nha sĩ, con ngã khỏi ghế và khóc rất to, và chạy tới chỗ ta. Ta làm gì, nói gì với con lúc đấy?


Một người bố mà tôi chứng kiến thì bảo với đứa con rằng:

Có sao đâu, có gì đau đâu con?

Đứa trẻ tiếp tục khóc.

Ta rất dễ có phản ứng “Không sao đâu, mọi thứ sẽ ổn thôi” khi cảm thấy ai đó đau buồn. Đặc biệt, càng thân thiết với một người, ta càng cảm thấy lo lắng khi thấy họ tỉ tê điều gì đó, và càng mong muốn đưa ra lời khuyên cho họ - ngay cả khi không cần thiết. Sự thực là những lời khuyên lúc đấy… hiếm khi có tác dụng.


Cơ bản là khi buồn bã, đầu óc ta không còn tiếp nhận được thông tin mới. Ngay giữa tâm điểm của nỗi buồn bực, trước tiên, một người cần được bình tĩnh lại. Để làm được vậy, họ cần nhìn nhận lại toàn bộ sự việc cùng với ai đó thực lòng quan tâm và tôn trọng họ. Trẻ con hay người lớn đều như vậy.


Có nhiều cách để lắng nghe hơn là câu nói "Đừng lo, mọi chuyện sẽ ổn thôi!"

Tình huống 2:


Con đã 8 tuổi, ta tập cho con đạp xe đạp. Vì mới nên vẫn cần bánh phụ - tức là chạy xe đạp 3 bánh. Con chạy rất nhanh, rẽ phải đột ngột, và ngã. Ta kiểm tra kỹ lưỡng và không phát hiện chỗ xây xát hay gãy xương nào, chỉ là con đang rất hoảng loạn. Con khóc rất to.

Ta làm gì, nói gì với con lúc đấy?


Một người mẹ mà tôi quen biết trong tình huống đó đã vội chạy đến chỗ đứa con, nhanh chóng ôm lấy đứa bé và hỏi:

Con mới ngã khỏi xe đạp à?

Đứa bé khóc to hơn nữa. Bạn tôi tiếp tục nói:

Có phải con đang chạy xe, rồi con rẽ ở đây, rồi xe đạp nghiêng rồi trượt một đường rõ dài, rồi con ngã “ẦM” phải không?